Đã khá lâu rồi kể từ khi mình viết phần 1 về chuyện ảnh ọt và chụp choẹt của mình. Không phải là mình quên, cũng không hẳn là vì quá bận không có thời gian mà thực ra là vì mình luôn cảm thấy viết về cái này khó quá
Làm sao để vừa đơn giản, dễ hiểu mà lại vừa có ích cho nhiều bạn bè, chị em khác cũng đang trong quá trình tập chụp như mình. Cũng có lần mình bắt tay vào viết, nhưng viết xong rồi lại xóa vì không cảm thấy bài viết truyền tải được hết những gì mình muốn nói. Quả thật là rất rất “challenging” ấy
Thật ra kinh nghiệm chụp ảnh ở trên mạng thì có nhiều, search Google chưa đầy 1s là ra cả mớ. Thời gian vừa rồi mình cũng có tranh thủ đọc một số bài viết của các food photographer và food blogger cả chuyên nghiệp lẫn không chuyên. Nhận xét chung là đa phần các bài viết chia sẻ này đều hay, nhưng có lẽ phù hợp hơn với các bạn đã có tương đối kiến thức về photography và có một khoảng thời gian luyện tập với food photography rồi. Còn chẳng hạn với các chị em không có nhiều thời gian và điều kiện để học thêm về photography cũng như đầu tư cho máy ảnh & đạo cụ đi kèm thì dường như là không có nhiều bài hướng dẫn làm thế nào để nâng cao chất lượng ảnh lắm. Ngoài ra, mình cũng cảm thấy nhiều bài chia sẻ về chụp ảnh mà mình đã đọc thiên về hướng giới thiệu kĩ thuật và thủ thuật, cho nên đôi khi không được dễ hiểu mấy. Và vì các bài viết này dành cho những người đã ở một level nhất định với food photography rồi cho nên thường là bỏ qua những điểm rất cơ bản trong việc chụp món ăn (“cơ bản” theo ý kiến cá nhân của mình). Vì vậy nên cũng không có ích nhiều lắm cho amateur food photographers.
Việc tập trung nhiều vào các thứ như là “food photography”, “food styling”, cũng dễ làm cho mọi người có một số suy nghĩ hơi…sai lầm một tí. Chẳng hạn như là “muốn có ảnh đẹp thì phải có máy ảnh xịn (hiểu cách khác: “cứ có máy ảnh xịn thì sẽ có ảnh đẹp”). Suy nghĩ như thế này cũng giống như việc một đứa trẻ bảo với mẹ nó là “bạn A viết đẹp hơn con vì bạn ấy có cái bút xịn hơn bút của con”
Đúng là bản thân cái bút có thể giúp nét chữ thanh đậm đẹp hơn, nhưng để ra được con chữ tròn đều ngay ngắn hay không thì là do người cầm bút chứ không phải là nhờ cái bút.
Chụp ảnh cũng thế. Máy ảnh có nhiều loại nhưng với các máy kĩ thuật số mà anh chị em hay dùng để chụp ảnh food thì mình tạm chia làm hai loại chính (cũng là 2 loại quen thuộc với mọi người). Một là Point ‘n Shoot (PnS). Đây là loại máy ảnh có ống kính gắn liền với thân, ví dụ điển hình là các loại máy nhỏ gọn mọi người hay mua để chụp khi đi du lịch chẳng hạn. Hai là Digital Single Lens Reflex Camera (DSLR) tức máy ảnh có ống kính (lens) rời. Một trong những ưu điểm rất lớn của DSLR là sẽ giúp cho bạn có được những bức ảnh mà phần background của ảnh mờ đi, trong khi phần thức ăn chính nổi lên, cho nên trông ảnh sẽ lung linh, long lanh hơn
PnS tuy cũng có chế độ Macro (để làm mờ background), nhưng thường thì phải di chuyển máy vào rất sát vật mới dùng được chế độ này (mình chỉ giải thích đến đây thôi, muốn hiểu kĩ hơn thì cần phải có kiến thức khác về chỉ số kĩ thuật của lens nữa). DSLR rõ ràng là hơn PnS, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc để chụp được ảnh đẹp thì nhất thiết phải có DSLR. Bản thân mình đã được xem rất nhiều bức hình đẹp được chụp bằng PnS, cũng như là có những bức hình được chụp từ máy ảnh rất đắt tiền nhưng chất lượng thì không được cao lắm. Cho nên, nếu bạn có điều kiện thì hãy đầu tư một cái DSLR, còn không thì cứ tự tin mà dùng PnS. Theo mình nghĩ thì để có được một bức ảnh chụp đồ ăn đẹp, máy ảnh chỉ chiếm một phần rất nhỏ thôi, còn nhiều yếu tố khác quan trọng hơn nhiều




)



