Nửa cuối tuần trước mình đi dự hội thảo nên không có thời gian lên mạng, update bài vở và trả lời comment cũng hơi chậm nữa. Xin lỗi các bạn hỏi mình mà lại bị mình “bắt” chờ nhé
Tuần này mình sẽ cố gắng bù lại bằng một số món ngon mới
Nhưng trước khi quay về với cái bếp, có một chuyện mình rất muốn kể cho cả nhà nghe…
—————-
Có lẽ nên bắt đầu từ việc mình có một đôi giày, loại giày da màu đen, hơi có gót một chút, theo kiểu rất “công nhân viên chức”. Mình thường chỉ đi đôi giày này trong những dịp cần ăn mặc chỉnh tề, ví dụ như trong buổi họp quan trọng hoặc có báo cáo, thuyết trình… còn đi làm bình thường thì vì mình làm trong trường học nên ăn mặc thoải mái lắm, quần ngố dép tông thôi
. Vì ít khi đi nên cũng không quen với đôi giày này lắm, kết quả không chỉ là mỗi lần đi đều thấy không được thật sự thoải mái, mà đôi khi còn bị tuột giày, đặc biệt là những lúc đi quá nhanh (cho nên mình lại càng hạn chế dùng nó hơn).
Hội thảo tuần vừa rồi thì rõ ràng là “dịp cần ăn mặc chỉnh tề” nên giày được lấy ra dùng. Nơi tổ chức hội thảo là Rotterdam (Hà Lan), chỉ cách Antwerp một giờ đi tàu, nên mình và các đồng nghiệp thống nhất là đi tàu từ sáng sớm ngày đầu tiên rồi đến thẳng nơi tổ chức hội thảo luôn, tức là không có thời gian về khách sạn để thay đồ, cho nên sẽ phải ăn mặc “nghiêm túc” ngay từ Antwerp (Và tất nhiên là giày “nghiêm túc” cũng phải đi ngay từ Antwerp).
Tính từ lần cuối cùng đi đôi giày này thì cũng phải đến gần 1 năm rồi, vì lâu quá rồi không dùng, nên mình quên béng mất vấn đề “hay bị tuột” của nó. Có lẽ đôi giày cũng buồn vì bị để quên lâu như vậy, nên đã chủ động “nhắc” mình, bằng việc tự động… rơi ra khỏi chân.
Tất nhiên, tuột giày thì chả phải là vấn đề gì to lớn, tuột ra thì nhặt lên, xỏ lại rồi đi tiếp. Nhưng mà, giày lần này quả là rất biết chọn thời gian để tuột. Đấy là khi mình bước lên tàu




